Vĩnh biệt Nelson Mandela
Cập nhật: 04:50 GMT - thứ sáu, 6 tháng 12, 2013
Coi chỗ này --> BBC
Cựu Tổng thống Nam Phi Nelson Mandela qua đời, thọ 95 tuổi. Trang ảnh: Thế giới thương tiếc ông Mandela.
05.12.2013
Coi chỗ này --> VOA
Lãnh đạo, cựu lãnh đạo thế giới tưởng nhớ ông Mandela
05.12.2013
Coi chỗ này --> VOA
Cuộc đời ông Nelson Mandela qua ảnh
Cập nhật: 22:43 GMT - thứ năm, 5 tháng 12, 2013
Coi chỗ này --> BBC
♥♥
NELSON MANDELA: Con người vĩ đại
NELSON MANDELA: Con người vĩ đại
Ngày 8-6, nguyên Tổng thống Nelson Rolihlahla
Mandela (1994-1999) 94 tuổi phải nhập viện khẩn cấp do bệnh viêm phổi
tái phát. Cuối tuần trước, bệnh tình của ông trở nặng. Ngày 27-6, ông
phải thở oxy. Tổng Thư ký LHQ Ban Ki-moon tuyên bố toàn thế giới cầu
nguyện cho Nelson Mandela, một trong những con người vĩ đại nhất trong
thế kỷ 20.
Nelson Mandela, biểu tượng đấu tranh của dân tộc Nam Phi. Ảnh: AP
Từ ngục tù trên đảo Robben...
Trong kỷ nguyên hiện đại, chỉ có hai cá nhân thành công trong việc giải phóng người dân mà không phát động cách mạng vũ trang. Đó là Mahatma Gandhi ở Ấn Độ và Nelson Mandela ở Nam Phi. Cái chung của hai nhà lãnh đạo này là sẵn sàng chết vì mục tiêu của mình.
Tại Nam Phi, cái tên Nelson Mandela không chỉ đơn thuần là một con người tuyệt vời mà còn là hiện thân của tính cách đạo đức. Ông là người kiên quyết đấu tranh chống tình trạng bất bình đẳng. Ông là một vị thần mà không ai muốn xâm phạm.
Ngày 12-6-1964, chế độ phân biệt chủng tộc Nam Phi đã kết án tù chung thân đối với Nelson Mandela. Ngay đêm đó, máy bay quân sự đã áp giải ông từ nhà tù Pretoria đến khu B trong nhà tù trên đảo Robben cho dù khu B lúc đó vẫn đang xây dựng. Đây là khu nhà tù dành cho các phần tử chính trị đầu não. Ông bị nhốt trong xà lim nhỏ bé và riêng biệt bởi các quản giáo lo sợ ông gây ảnh hưởng đến các phạm nhân khác.
Tháng 1-1965, Nelson Mandela bị buộc phải làm việc tại mỏ đá vôi và đã bị tổn thương mắt do tiếp xúc với đá vôi. Ông đã chiến đấu suốt ba năm liền để phản đối quy định hà khắc của nhà tù không cho phạm nhân đeo kính bảo vệ khi làm việc. Sang năm sau, ông tham gia phong trào tuyệt thực trong nhà tù để yêu cầu nâng cao chất lượng thức ăn.
Nelson Mandela bị giam cầm nhưng tầm ảnh hưởng của ông không bị suy giảm, thậm chí ảnh hưởng này còn lan rộng hơn khi ông ngồi tù. Trong thời gian này, áp lực quốc tế chống chế độ phân biệt chủng tộc càng mạnh hơn. Nelson Mandela trở thành nguồn cảm hứng cho người dân Nam Phi đứng lên xóa bỏ chế độ bất công đang thống trị.
... Đến phong trào đấu tranh toàn thế giới
Tháng 3-1983, Nelson Mandela được chuyển đến nhà tù Pollsmoor. Vào năm này, chiến dịch mang tên Phóng thích Nelson Mandela bùng nổ tại Nam Phi và nhiều nước. Cũng trong năm 1983, một chiến dịch trừng phạt kinh tế chống lại chính quyền Nam Phi đã trở thành biểu tượng của phong trào chống phân biệt chủng tộc trên toàn thế giới.
Tháng 1-1985, dưới sức ép của quốc tế và tình hình bất ổn trong nước, Tổng thống Nam Phi P.W Botha tuyên bố phóng thích Nelson Mandela với điều kiện ông phải từ bỏ bạo lực và đấu tranh. Nelson Mandela kiên quyết từ chối. Sau đó, nhiều thành viên trong chính phủ đã tiếp xúc với ông để cố thuyết phục nhưng ông cũng thẳng thừng từ chối.
Năm 1988, chính phủ Nam Phi cấm tụ tập và bắt giữ các nhà hoạt động đứng ra tổ chức lễ mừng sinh nhật lần thứ 70 của Nelson Mandela. Một buổi hòa nhạc kéo dài 12 tiếng được tổ chức tại London (Anh) và được truyền hình đến 50 nước nhằm kêu gọi chính phủ Nam Phi trả tự do cho Nelson Mandela.
Tháng 8-1988, Nelson Mandela phải nhập viện để điều trị bệnh phổi, sau đó ông được chuyển đến nhà tù Victor Verster. Đến tháng 2-1990, Tổng thống Nam Phi F. W. De Klerk tuyên bố trả tự do cho Nelson Mandela.
Xây dựng xã hội đa sắc tộc
Nelson Mandela được bầu giữ chức chủ tịch Đại hội Dân tộc Phi trong hội nghị đảng vào tháng 7-1991. Với nỗ lực kết thúc bạo lực chính trị, ông đã gửi tối hậu thư cho chính phủ yêu cầu sa thải bộ trưởng Quốc phòng và bộ trưởng Luật pháp và Trật tự. Ông khẳng định Đại hội Dân tộc Phi do ông lãnh đạo sẽ không đàm phán nếu yêu cầu này không được đáp ứng.
Tháng 9-1991, ông ký hiệp ước hòa bình quốc gia chấm dứt bạo lực chính trị. Hai năm sau, ông lại gây tranh cãi chính trị khi đề nghị cho trẻ em 14 tuổi được quyền bầu cử. Sau đó, ông chấp nhận tuổi bầu cử là trên 18 tuổi. Tháng 9-1993, ông sang Mỹ và hối thúc dỡ bỏ lệnh trừng phạt kinh tế và đầu tư đối với Nam Phi.
Tháng 5-1994, Nelson Mandela chính thức được bầu làm tổng thống da đen đầu tiên ở Nam Phi. Trong bài phát biểu đầu tiên trên cương vị tổng thống, ông kêu gọi xây dựng một đất nước Nam Phi gắn kết và cam kết chống lại bất kỳ hình thức phân biệt đối xử nào, xây dựng một xã hội đa sắc tộc, bảo đảm bình đẳng giữa người da trắng và da đen, xây dựng một quốc gia hòa bình với thế giới.
Biểu tượng cho hòa bình
Đối với người dân Nam Phi và thế giới, Nelson Mandela là nhà lãnh đạo thành công nhất trong công cuộc đấu tranh chống phân biệt chủng tộc. Cuối cùng cuộc chiến của ông và người dân Nam Phi cùng với các lệnh trừng phạt kinh tế của cộng đồng quốc tế đã làm sụp đổ chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi.
Trong nhiều thập niên, chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi đã áp dụng các đạo luật từ chối các quyền công dân cơ bản của người da đen. Năm 1986, mỗi người dân da đen tại Nam Phi bước sang tuổi 16 khi ra đường đều phải mang theo chứng minh thư riêng và phải xuất trình giấy bất cứ nơi nào người da trắng yêu cầu.
Trong suốt 67 năm đấu tranh cho tự do, chính nghĩa và phục vụ nhân loại, thành công lớn nhất trong đời Nelson Mandela là xóa bỏ được đạo luật này.
Một trong những thành tựu vĩ đại nhất của ông là xây dựng tinh thần đoàn kết tại một đất nước bị chia rẽ sâu sắc. Hơn 20 năm từ khi chế độ phân biệt chủng tộc kết thúc ở Nam Phi, dù phần lớn cấu trúc quyền lực kinh tế vẫn nằm trong tay người da trắng nhưng Nam Phi đã thay đổi đáng kể. Hiện đã có rất nhiều tỉ phú người da đen tại Nam Phi. Đây là dấu hiệu của sự tiến bộ dưới thời Tổng thống Nelson Mandela.
Năm 1999, sau khi rời chính trường, ông tiếp tục đóng vai trò quan trọng làm trung gian hòa giải cho các xung đột trên thế giới. Ông cũng dành thời gian gây quỹ từ thiện mang tên Nelson Mandela.
Trong suốt cuộc đời, ông đã nhận được 695 giải thưởng. Ông là tổng thống da đen đầu tiên đoạt giải Nobel Hòa bình năm 1993. Ông cũng là người đầu tiên được LHQ chọn ngày sinh làm ngày Quốc tế Nelson Mandela 18-7. Ông vĩ đại không chỉ vì hành trình xóa bỏ chế độ phân biệt chủng tộc mà ông đã góp phần xây dựng nền dân chủ vững chắc tại Nam Phi. Với những thành tựu vĩ đại ấy, dấu ấn của ông sẽ khó bị xóa nhòa trong lịch sử.
| Từ
thế kỷ 16 về trước, trên lãnh thổ Nam Phi chỉ có người Phi thuộc các bộ
lạc sinh sống. Đến thế kỷ 17 và 18, người Hà Lan và người Anh đến đây
xâm chiếm. Sau chiến tranh ba năm (1899-1902), người Boer (gốc Hà Lan)
buộc phải chấp nhận sự bảo hộ của thực dân Anh. Ngày 31-5-1910, Anh thành lập liên bang Nam Phi tự trị. Năm 1948, đảng Quốc gia của người da trắng lên nắm quyền ở Nam Phi, ban hành chính sách phân biệt chủng tộc (apartheid) và đàn áp người bản xứ. Ngày 31-5-1961, chính quyền Nam Phi rút khỏi khối Liên hiệp Anh và tuyên bố thành lập nước Cộng hòa Nam Phi độc lập. Từ thập niên 1980, phong trào đấu tranh chống chủ nghĩa phân biệt chủng tộc phát triển mạnh mẽ. Sau khi Chủ tịch đảng Quốc gia De Clerk làm tổng thống, đảng Quốc gia đã điều chỉnh chính sách theo hướng cải cách dân chủ, thả tù chính trị, công nhận các chính đảng đối lập. Tháng 4-1994, lần đầu tiên trong lịch sử, Nam Phi đã tiến hành tổng tuyển cử đa sắc tộc. Đại hội Dân tộc Phi (ANC) giành thắng lợi lớn. Chủ tịch ANC Nelson Mandela được bầu làm tổng thống. Ông nhậm chức ngày 10-5-1994. |
DUY KHANG (Theo Washington Post, The Guardian, South African History online, Policymic, The Province)
♥♥
Nelson Mandela và 8 bài học cho nhà lãnh đạo
3
Feb
2010
Nelson
Rolihlahla Mandela, sinh ngày 18/07/1918 là tổng thống Cộng hòa Nam Phi
đầu tiên đắc cử trong một cuộc bầu cử dân chủ hoàn toàn đại nghị.
Nelson Rolihlahla Mandela đã lật đổ chế độ phân biệt chủng tộc Nam Phi và tạo nên nước Cộng hoà Nam Phi bằng việc biết rõ ràng khi nào và bằng cách nào chuyển tiếp giữa các vai trò của ông như chiến sĩ, người cảm tử, nhà ngoại giao và chính khách. Ông là một chiến thuật gia bậc thầy.
Dưới đây là 8 bài học mà Mandela đã tiết lộ về đức tính của một nhà lãnh đạo:
1. Dũng cảm không phải là “bất” sợ - Nó truyền cảm hứng khiến những người khác vượt lên trên cả lòng dũng cảm
Mandela đã từng cảm thấy sợ khi ông tham gia phong trào bí mật, trong thời điểm diễn ra phiên toà Rivonia đã khiến ông lâm vào cảnh tù đày, trong thời kì sống trên đảo Robben. "Tất nhiên tôi đã cảm thấy lo sợ. Tôi không thể giả bộ rằng tôi dũng cảm, và rằng tôi có thể đánh bại cả thế giới. Nhưng là người lãnh đạo, bạn không thể để cho mọi người biết. Bạn phải trình diễn một vẻ mặt ấn tượng".
Và điều ông học làm thật là đáng quý: giả bộ và bằng sự giả bộ, gây cảm hứng cho người khác. Đó chính là một loại kịch câm hoàn hảo mà Mandela đã diễn trên đảo Robben, nơi ông có nhiều điều để sợ. Những tù nhân cùng thời gian với ông kể, chỉ dõi theo Mandela đi ngang qua sân, dáng người vươn thẳng và tự hào, cũng đủ để giúp họ sống qua được những ngày đó. Ông biết rõ ông là hình mẫu cho những người khác, và điều đó tiếp sức cho ông chiến thắng nỗi sợ của riêng mình.
2. Chỉ huy từ phía trước - nhưng đừng để lại mọi người phía sau
Đối với Mandela, việc từ chối thương thuyết là sách lược, không phải là nguyên tắc. Trong suốt cuộc đời mình, ông luôn phân biệt rõ điều này. Nguyên tắc không lung lay của ông - lật đổ chế độ phân biệt chủng tộc Apartheid, và giành được quyền bầu cử cho mỗi người - đã là nguyên tắc bất biến. Nhưng hầu hết những điều giúp ông đạt được mục đích đó được ông gọi là sách lược.
Nhà tù đã cho ông khả năng có tầm nhìn xa. Ông đã suy nghĩ không phải cho vài ngày, vài tuần, mà vài thập kỉ. Ông biết lịch sử đang đứng về phía ông, rằng kết quả là chắc chắn. Chỉ còn lại câu hỏi mọi điều xảy ra nhanh tới cỡ nào và đạt được điều đó bằng cách nào. Thỉnh thoảng ông vẫn nói: "Mọi điều cuối cùng sẽ tốt đẹp hơn". Ông luôn cố gắng cho điều cuối cùng đó.
3. Chỉ huy từ phía sau - và để cho mọi người nhận thấy rằng họ đang ở phía trước
Khi còn bé, Mandela đã bị ảnh hưởng rất nhiều bởi Jongintaba, một tù trưởng đã nuôi dưỡng ông. Khi Jongintaba có buổi chầu, những người đàn ông ngồi thành vòng tròn, và chỉ sau khi tất cả mọi người đã kết thúc ý kiến, tù trưởng mới bắt đầu nói. Công việc của một thủ lĩnh, ông Mandela quan niệm, không phải là bảo người khác làm gì, mà là tạo nên sự nhất trí. Ông vẫn thường nói: "Đừng tham gia vào cuộc tranh luận quá sớm".
“Mưu mẹo” của việc lãnh đạo là để cho bản thân bạn cũng bị người khác dẫn dắt. Ông nói: "Nhà lãnh đạo khôn ngoan là người biết thuyết phục mọi người làm mọi việc và làm cho họ tin rằng đó là ý tưởng của chính họ".
4. Thấu hiểu kẻ thù - và biết rõ môn thể thao đối thủ yêu thích
Đó là một chiến lược với cả hai nghĩa: bằng việc nói tiếng nói của kẻ thù, ông có thể hiểu được sức mạnh và điểm yếu, và dựa vào đó suy tính công thức cho sách lược.
Mandela là một luật sư, và trong tù ông đã giúp các cai ngục giải quyết các vấn đề liên qua đến pháp luật. Họ ít học hơn và không biết cách ăn nói như ông. Và điều lạ thường đối với họ là một người da đen sẵng lòng và có khả năng giúp đỡ họ. Ông Allister Sparks, nhà sử học vĩ đại nhất của Nam Phi, đã nói rằng những cai ngục này là "những gương mặt tàn nhẫn và cục súc nhất của chế độ Apartheid". Còn ông Mandela "nhận thấy rằng thậm chí những kẻ xấu nhất và thô lỗ nhất cũng có thể thương lượng được.”
Đó là một chiến lược với cả hai nghĩa: bằng việc nói tiếng nói của kẻ thù, ông có thể hiểu được sức mạnh và điểm yếu, và dựa vào đó suy tính công thức cho sách lược.
Mandela là một luật sư, và trong tù ông đã giúp các cai ngục giải quyết các vấn đề liên qua đến pháp luật. Họ ít học hơn và không biết cách ăn nói như ông. Và điều lạ thường đối với họ là một người da đen sẵng lòng và có khả năng giúp đỡ họ. Ông Allister Sparks, nhà sử học vĩ đại nhất của Nam Phi, đã nói rằng những cai ngục này là "những gương mặt tàn nhẫn và cục súc nhất của chế độ Apartheid". Còn ông Mandela "nhận thấy rằng thậm chí những kẻ xấu nhất và thô lỗ nhất cũng có thể thương lượng được.”
5. Hãy giữ bạn bè ở gần - và giữ kẻ thù còn gần hơn
Mandela tin rằng đối đãi tốt với kẻ thù là một cách để kiểm soát chúng: khi ở một mình, chúng còn nguy hiểm hơn là trong vòng ảnh hưởng của ông. Ông yêu mến lòng trung thành, nhưng không bao giờ bị ám ảnh bởi tình cảm đó. Sau cùng, ông thường nói: "Con người ta hành động theo quyền lợi". Đó chính là một sự thật về bản năng của con người, không phải là sai lầm hay tật xấu. Mặt trái của việc làm một người lạc quan - và ông là một người như vậy - là quá tin mọi người. Nhưng Mandela nhận ra rằng cách ông xử sự với những người ông không tin tưởng đó là vô hiệu hoá họ bằng sự mê hoặc.
6. Vẻ ngoài rất quan trọng - và hãy nhớ mỉm cười
Khi tham gia tranh cử chức tổng thống vào năm 1994, ông hiểu rằng bề ngoài cũng quan trọng như nội dung. Và điều quan trọng là nụ cười, nụ cười rạng ngời, hạnh phúc và bao trùm tất cả. Đối với người da trắng ở Nam Phi, nụ cười là tượng trưng cho tâm trạng không hề đau buồn của Mandela, và gợi ý rằng ông đã thông cảm với họ. Đối với những cử tri da đen, nụ cười đó nói với họ rằng, tôi là một chiến binh hạnh phúc, và chúng ta sẽ chiến thắng. Ông Ramaphosa nhận xét: "Nụ cười là một thông điệp".
Sau khi ra khỏi nhà tù, người ta sẽ nói đến kết thúc và chấm hết. Thật hết sức ngạc nhiên là ông không hề đau buồn. Có hàng ngàn điều làm Nelson Mandela phải buồn rầu, nhưng ông hiểu rằng, hơn tất cả bất kì điều gì, ông phải thể hiện một cảm xúc hoàn toàn ngược lại. Ông luôn nói: "Hãy quên quá khứ" - nhưng ông hiểu rằng ông không bao giờ làm được điều đó.
7. Không có cái gì là hoặc đen hoặc trắng
Thông điệp đã rõ ràng: Cuộc đời không bao giờ là hoặc chỉ cái này/hoặc chỉ cái kia. Các quyết định luôn phức tạp, và luôn có những nhân tố phức tạp. Sẽ là định kiến trong suy nghĩ của con người nếu tìm kiếm những giải thích đơn giản, nhưng nó lại không phù hợp với thực tế. Không có điều gì thành thật như là bản thân nó xuất hiện.
Khi ông chống lại chủ nghĩa Apartheid một cách hiển nhiên và rõ ràng, các mục tiêu của Apartheid rất phức tạp. Chúng mang tính chất lịch sử, xã hội học và tâm lý. Phép tính của Mandela luôn là: đâu là cách thiết thực nhất để tới đó?
8. Ra đi cũng là lãnh đạo
Làm sao có thể từ bỏ ý nghĩ sai lầm, nhiệm vụ và một quan hệ không phù hợp thường là điều khó khăn nhất đối với một nhà lãnh đạo.
Trong lịch sử Châu Phi, có hàng loạt những nhà lãnh đạo, được bầu theo hình thức dân chủ, đã sẵn lòng rời nhiệm sở. Mandela đã quyết tâm tạo ra một tiền lệ cho những người theo sau ông - không chỉ ở Nam Phi, mà còn trên khắp lục địa.
Sau cùng, chìa khoá để hiểu Mandela là 27 năm sống trong tù. Người đàn ông đã bước đi trên đảo Robben năm 1964 là một người tình cảm, cứng rắn, dễ bị day dứt. Còn người đàn ông bước ra khỏi nhà tù là một người điềm tĩnh và đầy nguyên tắc. Ông nói: "Tôi đã bước ra khỏi nhà tù trở thành một người trưởng thành".
♥♥
Huyền thoại Nelson Mandela và cơn địa chấn châu Phi
Cuộc đời Nelson Mandela có lẽ đã không vĩ đại như thế nếu như ông không trải qua 27 năm bị giam cầm và tù đày.
Sau
này trong cuốn tự truyện, Nelson Mandela đã thừa nhận rằng những ngày
tháng trong tù đã tôi luyện cho ông ý chí và bản lĩnh cách mạng vững
vàng. Đó cũng là trường học lớn của đời ông, nơi ông được tiếp xúc với
những người tù da đen, và cũng là nơi ông hoàn thành xong bằng Cử nhân
Luật với hy vọng có thể giúp đỡ những người dân có cùng màu da.
Bởi
vậy, một trong những dấu mốc đáng nhớ nhất trong cuộc đời hoạt động của
Nelson Mandela chắc chắn là ngày 11/2/1990, ngày ông được Tổng thống
Nam Phi khi đó, F.W. de Klerk trả tự do sau 27 năm tù. Câu chuyện lịch
sử ấy đã được Greg Myre, phóng viên của hãng thông tấn AP kể lại một
cách chi tiết.
| Nelson Mandela cùng vợ thứ hai, Winnie khi mới ra tù |
Không muốn ra tù sớm
Buổi
tối, trước khi được trở lại với cuộc sống của một người bình thường,
Nelson Mandela có một cuộc nói chuyện bí mật với Tổng thống F.W. de
Klerk. Buổi gặp mặt đã diễn ra khá lâu, và chủ đề chính của nó xoay
quanh hai vấn đề: tự do cho Mandela và lời cam kết của ông sau khi ra
tù.
Mặc dù được chính de Klerk hứa trả tự do ngay trong ngày hôm sau, nhưng Mandela vẫn không tránh khỏi do dự.
Trong
cuốn tự truyện “Chặng đường dài đến tự do”, chính nhà lãnh đạo Nam Phi
sau này đã viết: “Tôi rất muốn rời khỏi nhà tù trong thời gian sớm nhất
có thể, nhưng làm như vậy trong thời gian ngắn thì sẽ không được khôn
ngoan cho lắm. Tôi rất cảm ơn ông de Klerk, nhưng để tránh mọi rủi ro,
tôi muốn có một tuần để gia đình và tổ chức của tôi có được sự chuẩn bị
tốt nhất”.
Chưa rõ, liệu đó có phải nguyên văn
những gì Nelson Mandela nói với Tổng thống de Klerk hay không, nhưng
theo nhiều nhân chứng kể lại, vị Tổng thống của đất nước kim cương đã vô
cùng sửng sốt.
Khó có thể ngờ, một tù nhân bị
giam cầm suốt 27 năm lại chưa muốn hít thở bầu không khí tự do. Và nếu
điều ấy xảy ra thì chắc hẳn, người đó còn một nhiệm vụ trọng đại, quý
giá hơn cả sự tự do của chính bản thân mình.
Những
hoạt động của Mandela trong song sắt chắc hẳn đều đã đến tai giới cầm
quyền, và để tránh đêm dài lắm mộng, Tổng thống de Klerk, sau khi tham
khảo ý kiến của các cố vấn, ngay lập tức trả tự do cho nhà lãnh đạo của
phong trào chống phân biệt chủng tộc, bất chấp ông có muốn hay không.
Cơn địa chấn bắt đầu
| Hình ảnh Nelson Mandela những năm 60 |
Bất chấp lời hứa về một sự trấn áp của Tổng thống de Klerk, nó vẫn không hề biến chuyển.
Những
người dân tại mũi đất phía nam lục địa đen, cả da đen và da trắng, đều
trông mong vào một sự thay đổi, nhưng ngay cả những người lạc quan nhất
cũng khó có thể hình dung, tất cả sẽ bắt đầu từ đâu.
Nelson
Mandela được trả tự do gần như là một đáp án hoàn hảo cho mọi nghi vấn
lúc bấy giờ. Những người da đen nhìn vào đó như một sự giải thoát từ hơn
ba thế kỷ của những người da trắng.
Còn những người da trắng bắt đầu tỏ ý quan ngại về một cuộc nội chiến phân biệt chủng tộc có thể nổ ra bất cứ khi nào.
Nhưng
tất cả vào thời điểm đó chỉ là những phỏng đoán. Không ai có thể hình
dung một nhà hoạt động cách mạng trẻ tuổi, với bề ngoài lịch lãm cùng sự
vạm vỡ của một võ sĩ quyền Anh sẽ ra sao sau hơn ¼ thế kỷ bị giam cầm.
Liệu Nelson Mandela, lúc đã ở tuổi thất thập cổ lai hy, sẽ còn đóng góp
được những gì cho phong trào chống chủ nghĩa phân biệt chủng tộc
Apartheid.
Sự thật thì con người vĩ đại ấy đã
biến mất từ năm 1964. Trong suốt 27 năm tù đầy trên đảo Robben, nơi luôn
bị ánh mặt trời thiêu đốt, Nelson Mandela chỉ còn giữ liên lạc được với
một số rất ít thành viên trong gia đình ông. Chính phủ của những người
da trắng, hạn chế tối đa phát tán hình ảnh của ông, hòng làm giảm uy
tín.
| ||||||||||||||
Ở chiều ngược lại, những chiến hữu cũ tại ANC (Hội đồng quốc gia châu Phi) dù vẫn coi Mandela là một biểu tượng cho sự bất diệt của lý tưởng chống phân biệt chủng tộc, vẫn khó tránh khỏi sự hoài nghi khi ông trở lại chính trường.
Chỉ đến khi chính quyền của
Tổng thống de Klerk cho phát đi tấm ảnh chụp Nelson Mandela những năm
60, trong bộ vest xám cùng những đường nét rắn rỏi, cương nghị; còn ông
tay trong tay với người vợ thứ hai, Winnie, bước ra khỏi cổng nhà tù
Victor Verster, mọi người gần như bị mê hoặc bởi tinh thần và ý chí bất
diệt của người đàn ông này.
Bài phát biểu ngay
sau đó của Mandela, trước 100.000 người dân da đen ở ngay ngoài Tòa thị
chính Cape Town đã có một sức lan tỏa khủng khiếp.
Lần
đầu tiên, những người dân da đen tại Nam Phi dũng cảm đứng nghe cái gọi
là quyền tự do dân chủ, quyền bình đẳng giữa các sắc tộc mà không sợ
hãi điều gì. Đó cũng là lần đầu tiên, ANC tổ chức một sự kiện lớn như
thế, nhằm giành lại sự ủng hộ của công chúng, cũng như thế chủ động trên
bàn đàm phán với Chính phủ.
Sau này khi nhớ
lại, Nelson Mandela đã miêu tả: “Thoạt tiên mọi người gõ vào cửa sổ, sau
đó là thân và mui xe. Tiếp đến, họ nhảy vào trong xe với sự phấn khích
tột độ. Vào lúc ấy, tôi bắt đầu lo lắng. Tôi sợ rằng chúng tôi sẽ bị
giết chết trong tình yêu của họ”.
Những lời phát biểu đầu tiên
| Nelson Mandela phát biểu ngay sau khi ra tù |
Chậm
rãi rời khỏi đám người cuồng nhiệt đang ngày một đông lên, Nelson
Mandela di chuyển tới City Hall để có những lời phát biểu đầu tiên.
“Các
đồng chí và đồng bào nhân dân Nam Phi, tôi chào đón tất cả các bạn nhân
danh hòa bình, dân chủ và tự do. Tôi đứng đây trước các bạn không phải
là một nhà tiên tri, mà như một người đầy tớ khiêm tốn của mọi người.
Ngày nay, đa số người dân Nam Phi, đen và trắng, đều nhận ra rằng nạn
phân biệt chủng tộc không thể có tương lai. Nó phải được kết thúc bằng
những hành động quyết liệt. Chúng tôi đã chờ đợi quá lâu cho sự tự do
này rồi”.
Sau khi nói chuyện chừng 30 phút,
Mandela từ biệt mọi người. Dù ông rất muốn hưởng đêm tự do đầu tiên sau
27 năm giữa những người da đen, nhưng vì lý do an toàn, ông được chuyển
tới nhà của tổng giám mục. Cũng trong đêm hôm đó, sự quá khích của những
người da đen tại Nam Phi đã dẫn tới rất nhiều cuộc đụng độ bạo lực giữa
họ với cảnh sát.
Ngày đầu tiên sau khi ra tù
của Nelson Mandela đã diễn ra như thế. Nó là điểm khởi đầu cho một chuỗi
những cuộc đàm phán dai dẳng giữa Chính phủ của Tổng thống de Klerk và
Hội đồng quốc gia châu Phi, ANC. Mọi chuyện chỉ thực sự kết thúc khi
cuộc tổng tuyển cử đầu tiên dành cho tất cả mọi người dân Nam Phi, cả da
đen và da trắng diễn ra vào năm 1994.
Đúng như
câu ông từng nói tại một phiên tòa xét xử: “Tôi đã ấp ủ những lý tưởng
của một xã hội dân chủ và tự do, trong đó tất cả mọi người sống hòa
thuận và bình đẳng. Đó là một lý tưởng mà tôi sống vì nó và sẵn sàng
chết vì lý tưởng ấy”. Mandela không chết vì lý tưởng ấy nhưng lời tuyên
bố hùng hồn năm nào vẫn được cựu Tổng thống Nam Phi thực hiện cho đến
tận cuối đời.

Hình AFP chụp Nelson Mandela hồi năm 1998, trong lần thăm lại nơi từng giam giữ mình suốt 27 năm trên Đảo Robben.