Bài viết về văn hóa người Việt của du học sinh Nhật gây bão Facebook
08:17 24-03-2014
Trên Facebook cá nhân, danh hài độc thoại Dưa Leo và blogger Robbey chia sẻ bài viết về văn hóa con người Việt Nam của một bạn du học sinh Nhật khiến cộng đồng mạng xôn xao.
Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan
Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục - ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.
Tôi có một nước Nhật để tự hào
Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất.” Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.
Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.
Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.
Bạn cũng có một nước Việt để tự hào
Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.
Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?
Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.
Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.
Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?
Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?
Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?
Kèm theo bài viết trên, Dưa Leo cũng đưa ra ý kiến của riêng mình: “Tuy đọc xong nhiều bạn chắc sẽ thấy khó chịu, nhưng thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Người ta nói đúng, mình mà chịu nghe chịu sửa thì mới thiệt là người giỏi người tài. Ai không chịu nổi thì cứ tưởng tượng Đôrêmon đang nói đi ha”.
Không riêng Dưa Leo mà rất nhiều dân mạng Việt cũng đồng tình với quan điểm của người viết bài.
Bạn Nhân Mã: “Phát biểu chuẩn như dân Nhật. Like mạnh!”
Duy Khanh: “Chẳng thấy khó chịu, chỉ thấy vui vì có người nói đúng ý của mình. Người việt tự sướng về bản thân quá nhiều”.
Bạn Sandy Axiang: “Quá hay và chính xác anh ạ”.
Bạn Miu Điên Loạn: “Nói chứ đa số người Việt hay sân si và thích cuộc sống ảo tưởng như vậy mà luôn tránh né sự thật. Cám ơn anh/chị du học sinh Nhật đã góp ý thẳng thắng”.
Bạn Thao Desinger: “Sao không thấy cái hay để học, cái dở để sửa? Một người Nhật mới sống có 4 năm ở Việt Nam mà họ nhìn thấu cái xấu cái dở, trong khi những con người đầy lòng tự tôn dân tộc, con lạc cháu hồng thì không chịu hiểu và không muốn hiểu. Cứ đi ra bờ hồ mà xem khách du lịch tới Việt Nam vì đất nước này có giao thông kỳ lạ nhất thế giới”.
Bạn LadyCat Cat: “Đúng mà, ra ngoài rồi, tiếp xúc và sống ở nước ngoài rồi mới thấy rõ VN mình lạc hậu kém phát triển như thế nào. Thật sự là người VN không có văn hoá xếp hàng chán lắm, ra ngoài người ta hỏi đến từ đâu, trả lời đến từ VN xong thì người ta thay đổi thái độ liền, buồn lắm”.
Dù cũng có ý kiến phản bác lại những gì mà du học sinh Nhật viết song rất hiếm hoi.
Có thể thấy, nội dung bài viết này như tâm sự “thay lời muốn nói” cho rất nhiều người Việt đang cảm thấy không hài lòng với lối sống của chính con người Việt.
★
24/03/2014 03:00 GMT+7
Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác
Một số người Việt ở nước ngoài có hành động xấu như trộm cắp, lấy thức ăn quá nhiều rồi bỏ... khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xí. Một số nước thậm chí đã trưng biển cảnh báo bằng tiếng Việt về tình trạng này.
Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật cũng có xu hướng gia tăng.
Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ.
Biển cánh báo tại một siêu thị ở Nhật Bản.
|
Nhiều siêu thị ở Nhật vì thế đã ghi biển "nhắc nhở", cảnh báo bằng tiếng Việt. Hồi tháng 6/2013, bức ảnh chụp biển cảnh báo hành vi ăn cắp vặt, cụ thể: “Ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt thì bị phạt tù dưới 10 năm. Ngay khi phát hiện ăn cắp vặt thì chúng tôi sẽ thông báo cho cảnh sát ngay lập tức. Camera phòng chống tội phạm đang hoạt động. Tăng cường điều tra”, đã được đưa lên mạng.
Không chỉ ở Nhật Bản, mà các nước và vùng lãnh thổ khác như Thái Lan, Đài Loan cũng đều có biển cảnh báo về thói trộm cắp vặt của người Việt.
Cảnh báo ăn cắp của người Việt ở Đài Loan
|
Ngoài ra, một thói quen xấu khác của người Việt Nam trước đây đã từng được cảnh báo qua một bức ảnh chụp tại một nhà hàng buffet (ăn uống tự chọn) ở Thái Lan.
Bức ảnh này ghi lại hình ảnh một tấm biển có dòng chữ Việt chưa chuẩn cú pháp, nội dung như sau:“Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cám ơn”.
Biển tiếng Việt cảnh báo việc lấy thức ăn thừa ở một nhà hàng buffet Thái Lan
|
Nhiều thành viên cho rằng đây không phải là một chuyện hiếm gặp tại các nhà hàng Thái Lan.
Cảnh báo của người Việt ở khắp nơi
|
Bức ảnh tại một nhà hàng ở Singapore là minh chứng đáng buồn cho thói quen ăn uống thiếu văn minh của người Việt.
|
Cư dân mạng cũng lan truyền, bàn tán bức hình chụp tấm biển cấm vứt rác bừa bãi bằng tiếng Việt tại Hàn Quốc. Nội dung ghi trên tấm biển: 'Khu vực này cấm vứt bỏ rác thải sinh hoạt, nếu như không đúng luật sẽ bị phạt 1 triệu won (khoảng 19 triệu đồng)'.
Bên dưới tấm biển ghi danh tính người đứng đầu quận Chilgok (tỉnh Gyeongsang, Hàn Quốc) cùng số điện thoại liên lạc.
|
Những lời cảnh cáo được viết bằng tiếng Việt như trên, tại nhiều quốc gia đã khiến không ít người cảm thấy buồn và xấu hổ khi hình ảnh, đất nước mình đang trở nên xấu xí trong mắt người nước ngoài.
★
13 lý do không nên xem phim rạp ở VN khiến dân mạng xôn xao
07:07 23-02-2014
Trên fanpage Facebook, MC kiêm ca sĩ chuyên hát nhạc Việt - Kyo York nêu ra 13 lý do không nên xem phim tại rạp ở Việt Nam.
Nội dung cụ thể như sau:
Mặc dù trước lúc chiếu phim, ngoài cái vụ quảng cáo thì rạp chiếu phát đi phát lại những "Lưu ý" khi đi xem phim, hình như ai cũng thuộc lòng, ấy vậy mà vẫn thường xuyên có những trường hợp khiến Kyo phải khó thở:
1. Ngồi không đúng số ghế, khi Kyo yêu cầu đổi thì còn lên giọng cãi "rạp trống ngồi đâu chả được thằng Tây lắm chuyện?"
2. Đành rằng ăn đồ ăn của rạp bán, nhưng không có nghĩa là nhai "phập phập" phát ra âm thanh thật lớn, chưa kể chuyện làm đổ nước, thức ăn,... đặc biệt là bắp nổ (miền Bắc gọi là bỏng ngô) đầy lối đi, để khi kết thúc phim lúc nào cũng thấy mấy cô lao công với nét mặt buồn thảm...
3. Ăn mặc thì thật đẹp vào rạp thì nói chuyện thật là lớn.
4. Chứng tỏ mình hiểu hơn bạn hay người yêu gì đó, nên cứ huyên thuyên giải thích um xùm, đoán phim thế này thế kia như cho cả rạp biết mình "thông minh hơn học sinh lớp 5".
5. Xem phim mà ngồi nhắn điện thoại, để màn hình chế độ sáng nhất có thể, góp ý thì quay sang "chơi Facebook có ảnh hưởng gì ông không?"
6. Sợ nhất là đi xem phim kinh dị, phim hài... người ngồi phía sau không kiềm chế được cảm xúc sợ cứ thẳng chân đạp đùng đùng vô lưng, có khi vui cười muốn phun nước lên đầu người ngồi trước... Góp ý thì nói "Phim hài mà hỏng cho cười hả? Phim kinh dị mà hỏng cho sợ hả" ...
7. Kinh nhất là ngồi kế bên cặp tình nhân không lo xem phim, mà cứ thích "đóng phim người lớn" cứ hôn hít, í é, rồi giận hờn, năn nỉ y như phim tình cảm... làm Kyo khó tập trung cùng lúc hai phim.
8. Có người rãnh đến độ đọc phụ đề cho mọi người, có người thì nhắc tên từng diễn viên khi thấy họ xuất hiện trên màn hình... " Thái Hoà kìa, Quý Bình kìa, Kim Xuân Kìa,...." có mấy người quần chúng hình như người đó không biết tên nên không nói. Góp ý xong im được 2, 3 phút nhắc tên tiếp. Lạ thiệt, hỏng biết bị gì luôn.
9. Có mấy thím tám ở ngoài không đã, mua vé vô xem phim mà ngồi kể chuyện gia đình, chồng có bồ nhí, nói xấu đồng nghiệp.v.v...nói xấu chưa đã quay qua nói xấu diễn viên luôn: "con nhỏ này bơm ngực, nhỏ kia sửa mũi, thằng kia tẩy trắng".
10. Thỉnh thoảng thấy có người mua vé vào rạp để ngủ và ngáy hơi lớn.
11. Trong rạp mà cũng có trộm đó! Kyo thấy nhiều người bị mất đồ hoài.
12. Cực nhất là có con nhỏ, mà cực hơn là "dẫn con nhỏ vô rạp". Con nít vô tư la hét, khóc lóc, đạp ghế, bức tóc người xem phim... Lỗi này thuộc về người lớn.
13. Có ca này khó đỡ nè, người ngồi phía sau cởi giày ra và chân rất hôi, Kyo đành bó tay vì không chiến đấu nổi, nên phải ra về khi phim mới chiếu 15 phút đầu giờ. Vì cái này quá tế nhị thuộc về vệ sinh cá nhân nên không thể yêu cầu người ấy "đi rửa chân được"
Còn 1001 lý do không thể xem phim hay hơn. Đành rằng giải trí là thoải mái, mà thoải mái kiểu vậy là không thoải mái cho người xung quanh nhé!
P/S: Rút kinh nghiệm để không bị cho là "quơ đũa cả nắm". Cái này Kyo nói "một số ít người" nhé, nhưng trong một cái rạp mà chỉ cần số ít người như vậy thôi cũng làm hỏng bộ phim của một đạo diễn tài danh, diễn viên huyền thoại rồi...
Status của Kyo York nhận được ý kiến đồng tình của rất nhiều người Việt.

Bạn có nickname Mon Mon chia sẻ: "Mình cũng từng gặp không ít trường hợp như vậy".
Bạn có nickname Shaaron Dang viết: "À, vụ phụ huynh. Cái này hay chuẩn nè. Mìn đi mà cứ bị làm phiền là vậy đó. Không tập trung được vào chuyên môn. Bi quấy rầy vì những cái nhỏ nhưng ảnh hưởng lớn đến nhiều người".
"Chuẩn không cần chỉnh, đặc biệt một số các cô cậu mới lớn. Nói đừng giận cứ lên facebook mà thấy người khác góp ý ko theo ý họ là những lời "vàng ngọc cứ phun ra như suối". Ăn xong thì cứ xả rác vô tư mặc dù cái thùng rác to đùng kế bên, ra đường thích là khạc nhổ... Ui trời nói đến sáng cũng không hết bao giờ người Việt mới có ý thức" là ý kiến của bạn Christ Tran.